Hơn nữa, lúc này không chỉ năm giác quan của Hàn Nghị nhạy bén gấp nhiều lần, mà những ký ức từ lâu đã quên lãng cũng ùa về mãnh liệt như suối trào.
Thậm chí cả chuyện đái dầm hồi bé, hay mấy trò vặt vãnh như trét phân lên người bạn cùng viện mồ côi, hắn đều nhớ rõ mồn một.
Những ký ức ấy giống như một cuốn phim, liên tục chiếu đi chiếu lại trong đầu Hàn Nghị.
Đến ký ức hồi bé còn nhớ lại được, thì những chuyện mới xảy ra gần đây đương nhiên càng hiện lên rõ nét.




